
NÊN THÁNH
Khổng Nhuận
Nên thánh là một trong những chủ đề mà bất cứ một ai lên đường tìm kiếm Chúa cũng phải quan tâm và chắc chắn phải trải qua nhiều ngày đêm khắc khoải, suy tư, trăn trở để tìm ra ý nghĩa đích thực của việc nên thánh này. Thực vậy, bản thân tôi cũng đã dành thời gian hàng năm trời miên man suy tư về chủ đề nghe có rất quen nhưng cũng rất đỗi hóc búa này.
Tôi xin chia sẻ con đường nên thánh của tôi, dựa vào lời tông thư của Đức Gioan Phaolô II: «Đừng hiểu lầm về lý tưởng trọn lành này như thể đời sống thánh thiên đòi hỏi phải có một cuộc sống phi thường mà chỉ vài người xuất chúng mới đạt được.
Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người.
Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»
Tôi xin phép được bắt đầu với câu: Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người. Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»
Quả thật, đường nên thánh thì có nhiều và tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân với sự nâng đỡ của nhiều yếu tố: sức mạnh của Chúa, các bí tích, cộng đoàn, gia đình… nhưng tiến trình cá nhân nên thánh là một yếu tố quan trọng nhất. Muốn nên thánh, chính tôi phải xác tín, phải cố gắng, phải nỗ lực, phải kiên trì, phải quyết tâm, …
Tôi xin chia sẻ quá trình nên thánh của tôi, có thể nó hơi lạ, thậm chí một số người còn cho là rất khác lạ. Nhưng dù sao tôi cũng xin trình bày như một việc chia sẻ đời sống mà nhiều cộng đoàn đang thực hiện.
Quá trình nên thánh của tôi có thể chia làm 3 giai đoạn:
Giai đoạn 1: Ai sao tôi vậy
Nên thánh là một điều không tưởng vì tôi thấy mình yếu đuối, phàm hèn, tội lỗi. Tương quan giữa Chúa và tôi luôn có một bức tường ô nhục ngăn cách thánh – phàm. Giỏi lắm là vào những dịp tĩnh tâm mùa Vọng hay mùa Chay, tôi mới cảm thấy có vẻ hơi gần Chúa được một chút. Nhưng rồi những lời kêu gọi sửa đuờng lối Chúa chưa kịp uốn cho ngay thẳng và lời kêu gọi sám hối chưa kịp ăn năn dốc lòng chừa thì mùa Giáng Sinh rộn rã, mùa Phục Sinh từng bừng đã cuốn phăng đi tất cả và con người cũ của tôi đã vội vã quay về với mùa thường niên chảy trôi theo nhịp bình thường đều đều. Ai sao tôi vậy. Amen. Lời Đức Giêsu nhắn nhủ: «Anh em hãy nên trọn lành như Cha của anh em trên trời» - tôi nghĩ chỉ để lộng kính cho vui rồi đặt lên nơi thật cao trên bàn thờ để hù ma thiên hạ.
Giai đoạn 2: Miên man suy tư về nên thánh
Suốt một năm trời ròng rã, tôi đã tự đặt cho mình những câu hỏi và tự mày mò, tìm kiếm câu trả lời
1. Muốn nên thánh tôi phải làm gì?
Tôi đã tham dự thánh lễ (chủ yếu là xem) và rước lễ (chứ không phải rước Chúa) khoảng 7000 lần, thế mà sao tôi vẫn không thánh thiện hơn chút nào. Lẽ ra mỗi lần rước Chúa tôi có thể gần Chúa thêm 1 milimet và như vậy tôi đã gần Chúa được 7 mét. Ấy thế mà không phải, dường như càng lớn tôi lại càng xa Chúa hơn với cả ngàn thứ lo toan trong cuộc sống.
Tôi phải đọc kinh ư? Tôi cảm thấy đọc kinh có phẩn máy móc, đọc cho có lệ.
Làm việc lành phúc đức ư? Chúa đâu chẳng thấy ngoài cái thằng tôi đang thầm tự hào về những việc đạo đức hay những việc thi ân làm phúc cho người khác.
Tóm lại, tôi đã làm hết cách nhưng tất cả đều không giúp tôi thánh thiện hơn. Và bức tường ngăn cách của tôi với Chúa dường như ngày càng cao hơn, càng dầy hơn, có lẽ không cách nào phá nổi. Như thế tôi có thể kết luận: Vấn đề nên thánh không lệ thuộc vào các việc tôi phải làm, cho dù đó toàn là những việc đạo đức.
2. Vậy việc nên thánh dựa trên nền tảng nào?
Để tìm ra câu trả lời hóc búa này, tôi bắt đầu chúi mũi vào nghiên cứu Kinh Thánh. Vào năm 1985, sách Kinh Thánh còn hiếm hoi. Tôi dùng cuốn «Tin Mừng về Chúa Cha» của linh mục Ansơn Vị và bộ «Kinh Thánh» của linh mục Nguyễn Thế Thuấn. Tôi đọc thật kỹ, ghi chép những câu tâm đắc vào sổ và miệt mài suy tư trong nỗi khắc khoải canh trường. Cuối cùng tôi đã khám phá ra bản chất của việc nên thánh.
Thì ra nó đơn giản như một bài tính nhân 2 lần 5 là 10. Đây là một vài điều tôi khám phá ra:
Bản chất tôi vốn là thánh, thế mà tôi cứ phải mãi loay hoay kiếm tìm.
Tôi xin khởi đi từ kinh nghiệm của thánh Phao lô: một con người nhiệt thành, đã từng hăng hái bách hại những người Kitô hữu nguyên thuỷ. Thế mà sau biến cố Damas, ngài đã tập sống theo đức Kitô, cuối cùng ngài cũng đã khám phá ra rằng: «Trong Đức Ki-tô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người» (Ep 1,4).
Trong câu này có một điều làm tôi thích thú vô cùng. Đó là tôi vốn thánh thiện và tinh tuyền trước cả khi tạo thành vũ trụ. Tất cả không nhờ tôi thực hiện những việc làm trên, mà chính là nhờ tình thương của Người.
Thêm vào đó, tôi còn nhớ rất rõ cảm nghiệm của ngôn sứ Giêrêmia:
«Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân» (Gr 1,5).
Rõ ràng tôi vốn là thánh trước khi tôi hình thành trong lòng mẹ vì chính Chúa đã thánh hoá tôi – tôi hoá thành thánh ngay từ lúc tôi mới được hình thành. Trở về thời khởi nguyên, tôi biết rằng con người tôi là hình ảnh Thiên Chúa, tràn đầy sự sống Thiên Chúa qua việc Ngài thổi hơi sự sống thần linh của Ngài.
Tóm lại tôi có thể tuyên bố rằng con người tôi vốn là thánh thiện từ đầu đến chân, ngay từ trong lòng mẹ.
Ngoài ra thánh Phêrô còn giúp tôi xác tín hơn qua thư thứ 2: «Anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa» (2Pr 1,4).
Cho tới đây thì mọi sự quá rõ ràng: Con người tôi nội tâm vốn là thánh vì được mang hình ảnh Thiên Chúa, tràn đầy sự sống thần linh của Ngài và được thực sự thông phần bản tánh của Ngài. Còn gì tuyệt vời hơn nữa đây.
Nói thì dễ như ăn cơm sườn, nhưng để nhận ra điều này, tôi đã phải miên man suy tư cả năm trời mới tìm được 3 viên ngọc Lời Chúa trên đây. Có thể nói đây là cuộc cách mạng nội tâm vĩ đại, đánh tan quá khứ mặc cảm tội lỗi, yếu hèn, bất xứng. Đây cũng chính là sám hối - Metanoia - thay đổi não trạng, giã từ con người cũ mặc con người mới - người con yêu dấu của Chúa.
Giai đoạn 3: Kinh nghiệm chập chững trên bước đường nên thánh
Nhận ra mình là con người mới – con người vốn là thánh, vốn là con yêu dấu của Ngài đă là một cuộc cách mạng cam go vì không dễ gì từ bỏ được quan niệm đã in sâu vào trí óc mình suốt 35 năm trời. Rất nhiều người vẫn còn luẩn quẩn trong ngục tù mặc cảm yếu hèn, tội lỗi, nên khó có thể thoát ra được.
Thay đổi quan niệm mới rồi, tôi lại phải đối đầu với một khó khăn thứ 2: đó là làm sao áp dụng được vào trong đời sống thực tế hàng ngày của mình.
Tôi khởi đầu bằng những buổi ngồi một mình, nhìn ngắm con người mình, tâm hồn mình và thì thầm một câu tâm niệm như: Chúa thấm nhập con, con thấm nhập Chúa. Tôi còn sáng tác một vài câu khác nữa. Lúc đầu, chẳng thấy gì, nhưng chừng vài tuần sau, tôi thấy dường như Chúa ở trong tôi thức dậy sau một giấc ngủ dài 35 năm.
Khi một mình chạy xe đạp hay xe Honda, lúc nào nhớ, tôi tập sống trong sự kết hợp âm thầm: Ngài đang lái qua đôi tay của tôi. Càng kết hợp, tôi càng lái xe tỉnh táo, tâm hồn nhẹ nhàng, hân hoan. Những lần tỉnh thức như vậy chỉ kéo dài chừng vài phút.
Cả khi tắm, tôi cũng thường cảm nhận Ngài cùng kì cọ và thưởng thức những dòng nước mát chảy khắp thân mình.
Trong khi làm bất cứ việc gì, tôi thỉnh thoảng dừng lại một vài phút để cảm nhận sự hiện diện sống động của Ngài trong tôi. Theo tôi, đó là nhưng giây phút sống thánh, sống tỉnh thức, sống kết hợp với Chúa, sống Đạo. Ngôn từ tuy nhiều, nhưng tất cả chỉ để diễn tả một trạng thái duy nhất - đó là tôi cảm nhận được hương vị ngọt ngào của bình an và hoan lạc trong Thánh Thần.
Để minh họa thêm, tôi xin kể một câu chuyện có thật ngay trong gia đình tôi.
Sau một tuần tĩnh tâm, bà xã tôi về nhà, tâm hồn hân hoan bay bổng, lâng lâng siêu thoát trong hạnh phúc bồng bềnh.
Vợ tôi chân thành chia sẻ: Em đang cảm thấy thánh thiện quá, vậy chuyện vợ chồng thì tính sao đây?
Tôi hỏi nàng: Này em thân yêu, trong thân xác em có một chỗ nào đó mà Chúa sợ quá, không dám cai quản, mà để cho Satan chiếm cứ và làm rối tung cả lên không?
Cô nàng khựng lại, suy nghĩ mông lung mà vẫn chưa tìm được câu trả lời. Tôi hỏi tiếp:
Em nhớ lại đi, thân xác mình là đền thờ của Thánh Thần, mà Thánh Thần Chúa thấm nhập từng tế bào thân thể ta, làm cho toàn thân ta thánh thiện và tinh tuyền. Còn chuyện kết hợp vợ chồng thì vợ chồng mình vừa kết hợp nên một xương một thịt và cùng lúc đó, kết hợp nên một trong Thần Khí của Ngài. Chúa trong em, Chúa trong anh, như thế, chính Thánh Thần tình yêu nối kết vợ chồng ta nên một với nhau. Chúng ta vừa kết hợp trong thân xác, vừa hoan lạc trong Thần Khí tình yêu của Ngài. Thánh ở chính chỗ đó, em hiểu chứ?
Thế là cô nàng mỉm cười hân hoan, lòng nhẹ nhàng như cất đi một gánh nặng ngàn cân.
Tóm lại, sống thánh không lệ thuộc vào những việc bên ngoài, nhưng hoàn toàn lệ thuộc vào niềm xác tín với tâm tình bên trong. Xin Quý Vị lưu ý rằng: Nói như thế không có nghĩa là: tôi luôn luôn thực hiện được cuộc sống thánh này. Quả thật thời gian đầu cực kỳ khó khăn. Mỗi ngày sống kết hiệp với Chúa được 5 phút là may lắm rồi. Và từ năm này sang năm khác, thấm thoát đã gần 20 năm. Thời gian sống với Chúa trong một ngày càng tăng lên và càng dễ dàng hơn.
Để kết thúc bài viết cô đọng này, tôi xin trở lại tông thư của Đức Gioan Phaolô II ở phần nhập đề:
Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người. Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»
-0-0-0-0-0-
Mới đây chúng tôi nhận được mail của một người bạn nhắc nhở rằng:
Sao lại tự phong mình là thánh? Coi chừng giống như Luxiphe cứ tưởng mình thánh thiện sáng láng!!! Sao không tỏ ra khiêm nhường một chút có phải hay không? Cần gì cứ phải vênh cái mặt lên như thế!!! Kiêu ngạo quá đỗi!! Coi chừng rơi vào ảo tưởng!!
Đừng ru ngủ người khác, hãy để người ta tự khám phá ra !…
Chúng tôi xin trả lời vắn tắt sau đây:
1. Sao lại tự phong mình là thánh?
Lạ thật! có chỗ nào nói chúng tôi tự phong thánh cho mình đâu. Chúng tôi chỉ KHÁM PHÁ ra điều mà Chúa đã thực hiện sẵn nơi chúng ta vì tình thương vô biên của Ngài.
Đó là ngay từ khi chúng ta chưa biết gì thì Người đã thánh hóa chúng ta từ trong lòng mẹ của mình (Gr 1:5). Thậm chí cả trước khi tạo dựng đất trời, vì tình thương của Người, Người đã chọn chúng ta trong Đức Kitô để chúng ta nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Người.(Ep)
Rõ ràng là chính Chúa đã phong thánh cho chúng ta. Chúng ta không cần gì phải phong thánh cho mình. Chúng ta chỉ cần làm một việc đó là khám phá ra món quà thánh thiện mà Chúa đã dành sẵn cho mình mà thôi.
2. Kiêu ngạo quá đỗi!!
Như chúng ta thấy đó..Khám phá ra mình là Thánh vì tình yêu bao la của Chúa dành sẵn cho mình thì chẳng có lý do gì mà kiêu ngạo cả!!
Ai cứ tưởng mình là thánh rồi vênh cái mặt lên thì đó là “ông thánh cực kỳ dzổm” bởi vì đó là nhận vơ!!
Ai nhận định rằng chúng tôi kiêu ngạo thì người đó chỉ hiểu lầm mà thôi! Vì họ mang quan niệm đã in sẵn trong trí não: Chúa thánh thhiện – tôi tội lỗi. Nên họ rất dị ứng với những gì khác với điều họ tin tưởng ngay từ còn thơ.
3. Coi chừng rơi vào ảo tưởng!!
Ảo tưởng tức là dựa vào điều mơ hồ nào đó rồi cứ tưởng mình là thánh!!
Ở đây hoàn toàn không phải như thế: chúng tôi đã dựa vào nền tảng Kinh Thánh đàng hoàng chứ không phải ngồi tưởng tượng vu vơ rồi phong đại cho mình là thánh một cách bừa bãi, vô căn cứ, không tưởng…
4. Đừng ru ngủ người khác!!
Lạ thật!! có lẽ vị độc giả này cứ tưởng vừa đọc xong bài của chúng tôi lập tức mọi người đều có thể tự nhủ với mình rằng: Tôi là thánh!! và thế là từ nay, cứ việc ngủ quên trong ảo tưởng làm thánh của mình!!!
Hoàn toàn không phải như vậy!!
Nếu đọc kỹ bài trên, quý vị cũng thấy rằng: để nhận ra mình là thánh, không thể là một sớm một chiều; không thể chỉ xem một lần, nghe một lần mà được. Trái lại, đó là cả một quá trình cam go với tất cả kiên tâm trong nhiều năm trời may ra mới nhận ra món quà quý giá mà Chúa đã ban cho mình từ muôn thủa!!!
Không dễ dàng chút nào đâu!!
Tuy khó khăn, gian nan như thế..nhưng nếu kiên tâm bền chí, miệt mài suy tư, kiếm tìm, khám phá…thì chắc chắn sẽ thành công. Phaolô đã cảm nhận được, Phanxicô D’Assisi đã cảm nhận được, Gioan Thánh Giá đã cảm nhận được..chúng tôi cũng đã cảm nhận được ..chắc chắn mọi người cũng sẽ cảm nhận được.
Ý cuối cùng của bạn hoàn toàn chính xác: hãy để người ta tự khám phá ra…
Chúng tôi hòan toàn đồng ý với bạn và ý tưởng này hòan toàn trùng khớp với lời kết luận của bài Nên Thánh:
Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người. Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người.
Bài chia sẻ này minh chứng là một tiến trình cá nhân – không có mục đích đưa ra một tiêu chuẩn bắt mọi người phải theo; không có mục đích ru ngủ người khác ..nhưng chính là để chia sẻ… với mong muốn quý vị cũng lên đường tìm kiếm.
Rồi sau khi thành công, quý vị viết một bài chia sẻ kể lại kinh nghiệm của mình..Chúng tôi sẽ đang tải lên trang Web để khích lệ những vị khác lên đường..kiếm tìm cho bằng được món quà tuyệt vời chính Chúa đã vì yêu thương mà dành cho mỗi người chúng ta… ngay cả trước khi tạo dựng đất trời!!
Để tăng thêm phần thú vị, giả sử bây giờ chúng tôi thử nhận định ngược lại rằng: Bạn vô ơn, phạm thượng!!
Hai đoạn Kinh thánh trên chứng tỏ Chúa yêu thương chúng ta quá đỗi. Chúa đã dành sẵn cho chúng ta một món quà tuyệt vời mang tên THÁNH THIỆN. Thế mà chúng ta làm ngơ, coi thường, không thèm đếm xỉa tới món quà quý giá đó. Coi tình yêu vô biên của Chúa đã dành cho mình chẳng được gờ-ram nào!!!
Chúa đã thánh hóa chúng ta. Chúng ta gạt bỏ ra ngoài rồi cứ truyền tai nhau, in vào đầu óc nhau rằng: chúng ta là kẻ muôn đời phàm hèn tội lỗi, không đáng Chúa ngự vào lòng… trong khi Ngài đã ngự trong lòng mình từ khuya rồi!!!
Như thế chứng tỏ chúng ta vô ơn, bội bạc, coi thường Chúa quá. Nếu nói theo kiểu phim Tàu, chúng ta đã “Khi Quân Phạm Thượng” đáng xữ trảm “cẩu đầu đao”!!!
Bạn tính sao đây?
Mến chúc quý vị cũng nhận ra bản chất thánh thiện tuyệt vời như là một món quà quý giá mà Chúa đã dành sẵn cho mình, để chúng ta có thể sống nên một với Người trong tình yêu vô biên của Người.
Thánh , Tại sao không ?
MONG MANH
*- Chúng ta, tất cả đều là thánh
Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1,13)
"Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi ; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân" (Gr 1,5)
Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người. (Ep 1,4)
Ba câu Lời Chúa trên làm cho chúng ta tin nhận mình là thánh, bởi vì
- chúng ta được sinh do bởi Thiên Chúa,
- Chúa đã thánh hoá chúng ta trước khi lọt lòng mẹ
- và tất cả chỉ vì Người yêu thương âu yếm chúng ta.
“Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào :
Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. Sở dĩ thế gian không nhận biết chúng ta, là vì thế gian đã không biết Người. Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa ; nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. Phàm ai đặt hy vọng như thế vào Đức Ki-tô thì làm cho mình nên thanh sạch như Người là Đấng thanh sạch” (1Ga 3,1-3)
Đấy, đọc Lời Chúa để chúng ta không còn cãi vào đâu được, bởi thánh ở đây không phải do công trạng của chúng ta lập được. Chẳng phải chúng ta gồng mình cố gắng để đạt được nhân đức này công phúc kia, chẳng phải nhờ chúng ta ăn chay hãm mình đánh tội phạt xác, chẳng phải chúng ta mình bọc thép, thân nằm trong lô cốt để trắng trong không còn vương tí tội nào, chẳng phải lối sống gương mẫu kia hay làm những việc lành nọ v.v… Sự thánh thiện cốt yếu, căn bản là ơn thánh hóa, đời sống mới được ban cho chúng ta từ khi “được thanh tẩy trong Đức Kitô Giêsu” (Rm 6,13)
Ơn thánh hóa không ở đâu xa mà là Thần Khí ngay trong lòng chúng ta, Chúa Cha đã ban cho chúng ta để chúng ta trở nên con người mới, sống trong trời mới đất mới “Quả vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa. Phần anh em, anh em đã không lãnh nhận Thần Khí khiến anh em trở thành nô lệ và phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó chúng ta được kêu lên : "Áp-ba ! Cha ơi !" .
Hội thánh đâu có ‘phong thánh’ hết mọi người, và chúng ta cũng dễ gì mà được Hội thánh ‘phong thánh’. Giáo hội có ‘phong thánh’ cho một người thì cũng quả là một thời gian dài, tốn công sức và hao tiền bạc để gọi là ‘điều tra’ làm án ‘phong thánh’. Nhưng được Hội thánh phong thánh vẫn không quan trọng, không căn bản bằng được “Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa. Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Ki-tô ; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Người” (Rm 8,14-17)
Căn cứ vào sự thánh thiện cốt yếu và quan trọng như thế, ngay từ thuở đầu của Hội thánh và trước khi có lệ hay luật phong thánh, thánh Phao lô đã luôn luôn gọi các tín hữu, tất cả các tín hữu là thánh.
Mở đầu các thư gửi cho các tín hữu đều bắt đầu bằng :
“Kính gửi tất cả anh em ở Rô-ma, những người được Thiên Chúa yêu thương, được kêu gọi làm dân thánh. Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giê-su Ki-tô ban cho anh em ân sủng và bình an” (Rm 1,7).
“Tôi là Phao-lô, bởi ý Thiên Chúa được làm Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, và Ti-mô-thê là người anh em, kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Cô-rin-tô, cùng với mọi người trong dân thánh trong khắp miền A-khai-a” (2Cr 1,1).
“Kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Cô-rin-tô, những người đã được hiến thánh trong Đức Ki-tô Giê-su, được kêu gọi làm dân thánh, cùng với tất cả những ai ở bất cứ nơi nào kêu cầu danh Chúa của chúng ta, Đức Giê-su Ki-tô, là Chúa của họ và của chúng ta” (1Cr 1,2).
“Chúng tôi, Phao-lô và Ti-mô-thê, là những tôi tớ của Đức Ki-tô Giê-su, kính gửi mọi người trong dân thánh kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su ở Phi-líp-phê, cùng kính gửi các vị giám quản và trợ tá” (Pl 1,1)
Và kết thúc các thư cũng thế :
“Tôi xin giới thiệu với anh em chị Phê-bê, người chị em của chúng tôi, là nữ trợ tá Hội Thánh Ken-khơ-rê. Mong anh em tiếp đón chị trong Chúa cách xứng đáng, như dân thánh phải đối xử với nhau” (Rm 16,1-2).
“Tôi cũng xin gửi lời thăm Hội Thánh vẫn họp tại nhà anh chị ấy” (Rm 16,5).
Cũng chính là vì giữa các thánh với nhau cho nên hôn chào nhau cách thánh thiện như vậy : “Anh em hãy hôn chào nhau cách thánh thiện. Mọi người thuộc dân thánh ở đây gửi lời chào anh em” (2Cr 13,12).
*- Tôi tội lỗi đầy mình làm sao mà thánh được ?
“Lề Luật đã xen vào, để cho sự sa ngã lan tràn ; nhưng ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội” (Rm5,20)
Chúng ta thử nhìn lai câu chuyện Người Cha Nhân Hậu cho rõ. Khi người con hoang đàng trở về ông bố có bận tâm đến tội lỗi của nó không ? Ông có mở sổ ra để cân đó đóng đếm tính toán những việc làm sai trái của nó không ? Chẳng những không mà còn “hôn lấy hôn để” để nó không còn nói lên được lời xưng thú.
“Này đây Ta đổi mới mọi sự” (Kh 21,5)
Vậy thì cứ dám là thánh đi rồi tội lỗi sẽ tự giảm dần. Chúng ta đọc đoạn Tin Mừng Mt 21,12-13 (Mc 11,15-17 ; Lc 19,45 ; Ga 2,14-16) Đức Giêsu đuổi những người buôn bán, đổi tiền ra khỏi đền thờ (thanh tẩy đền thờ). Vậy đưa chúng ta đến kết luận rằng Chúa làm chứ không phải ta à nghe ! Cấp độ là càng có lòng mến yêu bao nhiêu thì tội lỗi càng suy giảm bấy nhiêu. Tại sao không lo nhận là sự thánh thiện, tình yêu bao của Chúa bao trùm cả đời ta mà lại cứ lo ngày đêm khử trừ tội lỗi. Thật ra có khử trừ được đâu, càng khống chế nó lại càng làm tới. Chưa kịp chiến đấu, nó mới lò đầu ra thì ta đã đầu hàng rồi. Bao nhiêu phen ngã quỵ nên ta chẳng còn sức chiến đấu nữa, thế là buông xuôi luôn, để mặc cho định mệnh quyết định đời ta. Ô ! thật tội nghiệp đời ta quá ! Từ cái ngày đến nhà thờ ê a học bài giáo lý đầu tiên đã bị nhồi nhét vào cái đầu non nớt là thân ta bởi tro bụi sẽ trở về bụi tro, ta được cưu mang trong đống tội rồi và cứ thế là bò lê lết dưới mặt đất, không sao vươn vai đứng dậy được để mà hưởng tình yêu thương âu yếm hạnh phúc đến “điên” lên được, thật đấy ! Mặc cảm tội lỗi, bị hỏa ngục ám ảnh... thế là cứ như đứa trẻ “sinh non” trong đời sống Kitô hữu của mình. Thật đáng buồn… cười quá cơ !
“Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. Phàm ai đặt hy vọng như thế vào Đức Ki-tô thì làm cho mình nên thanh sạch như Người là Đấng thanh sạch” (1Ga 3,1-3)
Nhưng không phải sự thánh thiện căn bản, cốt yếu và quan trọng nhất ấy mà thánh Phaolô coi rẻ hay bỏ qua đòi hỏi đạo đức phải sống thánh thiện, phải thực hành các nhân đức. Các thư của ngài hết có phần cảnh cáo những sai trái, sa đoạ về mặt đạo đức thì lại có phần "khuyến thiện". Thần học luân lý nào mà chẳng có thể dựa vào thánh Phaolô ? Nhưng vẫn cần chú ý và đừng bao giờ quên là theo chiều thuận lý của thánh Phaolô : Không phải là sống thánh thiện để nên thánh nhưng chính vì đã được thánh hóa, đã là thánh thì phải sống thánh thiện ("Noblesse oblige") : "Ta là những kẻ đã chết cho tội làm sao ta sẽ còn sống trong tội nữa ? Hay anh em không biết rằng…" (Rm 6,11). Biết mình đã được tái sinh, đưa vào đời sống mới, trở thành con cái Thiên Chúa, anh em đồng thừa tự với Đức Giêsu Kitô, được tác thánh, đã là thánh thì phải sống cho xứng đáng, cho thích hợp với tư cách, bản chất mới của mình: con người mới. “Vậy, theo tư cách là thánh được Thiên Chúa chọn và yêu mến, anh em hãy mặc lấy lòng lân mẫn biết chạnh thương, đức nhân hậu, khiêm nhu hiền từ, đại lượng…” (Cl 3,12).
Trong từng chi tiết nếp sống đạo đức, thánh Phaolô cũng theo các chiều thuận lý xuyên suốt ấy. Tránh tà dâm không phải là để ‘giữ mình’ trong sạch … Tránh tà dâm phải là vì “thân mình anh em là Đền thờ của Thánh Thần (…) không còn thuộc về anh em nữa”(1Cr 7,19-20). Tiếp đón chị Phêbê thì lại phải “một cách xứng đáng với các thánh” cơ ! Và chính vì là giữa cac thánh với nhau cả cho nên mới “hãy chào nhau, hãy áp má hôn nhau cách thánh thiện” (Rm 16,1-2 và 16). Toàn là những chuyện không… dễ ! Đúng không ?
“cho nên phàm ai ở trong Đức Kitô đều là thọ tạo mới” (2 Cr 5,17)
*- Lời Chúa đâu phải nói cho tôi ?
Bạn có thể phát biểu lên rằng : Tôi là gì mà dám lãnh những Lời ấy, những Lời ấy chỉ dành riêng cho các vị ngôn sứ cho các tông đồ môn đệ và chính Đức Giêsu thôi. Còn tôi là cái thá gì mà được hưởng những Lời ấy. Các vị thì thánh thiện còn tôi thì tội lỗi đầy mình !!! Nhưng chính vì chúng ta không đón nhận được nhừng Lời cho chính mình nên đời sống Kitô giáo của chúng ta cứ thoi thóp, ngoi ngóp, ngô không ra ngô khoai không ra khoai, nóng cũng chẳng nóng mà lạnh cũng chẳng lạnh hẳn thì…. Nếu không nói cho tôi thì nói cho ai đây ? Vậy thì ta cần gì phải đọc Lời Chúa làm gì cho mất thời giờ. Đọc tiểu thuyết sướng hơn, câu chuyện hấp dẫn tình tiết ly kỳ, các nhân vật phe tả phe hữu, chiến tranh nóng chiến tranh lạnh, tình yêu ngang trái, dạt dào tình cảm ướt át ủy mị làm cho ta xúc động đến ngây người ra… nhưng đọc xong là vứt sọt rác hay quăng ra hè bán ve chai, chẳng bận tâm vì truyện cũng chỉ là truyện… bịa ra mà thôi !
Hiểu làm sao được nếu không nhận Lời Chúa nói với chính mình :
Nên đồng hình đồng dạng “Vì những ai Người đã biết từ trước, thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc” (Rm 8,29) ;