Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Phở


Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH…
Hình ảnh những Cựu Du Học Sinh Việt Nam du học tại Nhật….
mang những tô phở nóng, đến với nạn nhân động đất ở Nhật…
Một món quà nhỏ, nhưng thiết thực , một nghĩa cử thật đáng ca ngợi….
Xin mời Quý Vị xem phóng sự bằng hình của một nhân viên trong đoàn..

BMH
Washington, D.C











Ngày Phở NÓNG Ở WATARI-CHO
Vĩnh Trường tường thuật

Sau hai lần đi thăm t/p Ishinomaki và làng Watari, ngày 14/4 vừa qua Exryu Japan đã thay mặt anh em đến thăm 2 trung tâm tạm trú ở Watari-cho (Miyagi ken) và gởi đến những người lánh nạn ở đây gần 900 tô phở Việt Nam. Đây là một trong những chương trình để đem đến tận tay người bị nạn vùng Tohoku, Nhật Bản những tấm lòng của gia đình cựu du học sinh Việt Nam tại Nhật và thân hữu. Mời các anh chị cùng xem hình ảnh và bài tường thuật cuộc hành trình đến làng Watari-cho do anh Vĩnh Trường chia xẻ. (ERCT)

Khởi hành lúc 12:30 từ Tokyo ngày 14/4, khoảng 5 giờ sáng đoàn đã đến gần Watari-cho


Dừng lại ăn sáng ở cửa ngõ thành phố - Gyudon Yoshinoya.
Từ trái sang : Anh Tô Bửu Lưỡng, Nguyễn Vĩnh Trường, Em Trần Văn Quang (Cựu DHS 92), em Phạm Đức Phong (thành viên nhóm Ryuki – DHS Khởi Nghiệp), ông Matsushita Hiroyuki (Cựu DHS 92) Phạm Đức Phong (thành viên nhóm Ryuki – DHS Khởi Nghiệp), Nguyễn Văn Duy (đầu bếp của VN-Garden), Ông Matsushita Hiroyuki (G/V Sakura) và em Nguyễn Văn Duy (đầu bếp của VN-Garden)
Đoàn chúng tôi từ Tokyo có 6 người, ngồi co ro trên 1 chiếc xe chở hàng nhỏ có 5 ghế ngồi. Tôi được phân công lái xe cùng ông Matsushita nên được ngồi rộng rãi ở phía trước, 4 người còn lại chung nhau băng ghế dài 3 chỗ phía sau. Từ trái sang phải : Lưỡng, Trường, Quang, Phong, Matsushita, Duy.

Trên đường vào Watari-cho
Đường sóng thần đi qua, tầng trệt chỉ còn là khung sắt .....
Hoặc bị phá sập cả 1 tầng hay mất hết một bên ...
Quét đi tất cả
Trước 8 giờ sáng, chúng tôi đến Trung tâm lánh nạn Trường Trung học phổ thông Watari,
n
ơi đây có 650 người sơ tán. Đây là địa bàn hoạt động lần này của chúng tôi.
Hôm nay trời nắng ấm, hoa Anh Đào đã bắt đầu nở nơi sân trường
Cuộc sống ở Trung tâm còn thiếu thốn đủ thứ.
Có người gặp chúng tôi hỏi xin chăn vì không đủ ấm. Rất tiếc là chúng tôi đã không nghĩ đến tình huống này
Ăn thì ngày 2 bữa. Sáng : Cơm nắm với canh rau – Chiều : Canh rau và cơm nắm
cộng thêm ổ bánh mì để dành cho khuya tối đói bụng.
Thỉnh thoảng mới được 1 bữa ăn nóng như của chúng ta hôm nay.
Sáng nay cũng lại cơm nắm, mỗi người 1,2 cục cơm nắm và 1 chén canh rau cải trắng (hakusai)
hôm nay đặc biệt sẽ có những tô phở nóng Việt Nam đem lại "Một Chút Ấm Lòng"
Buổi sáng :
Sau 10:00 sáng là giờ chuẩn bị của nhóm Phở nóng VN của chúng ta.
Thiếu bếp trụng bánh phở nên phải rửa sạch nồi để làm. VN mình rất giỏi trong việc tùy cơ ứng biến.
Nghĩa là đặt nồi trụng bên trong nồi nước lèo như thế này. May mắn cho chúng ta là mới có nước lại từ hôm qua để rửa nồi.
Như thế là chỉ có 2 bếp chúng ta cũng có thể có đủ nước trụng bánh phở và 2 nồi nước lèo : 1 cho phở bò và 1 cho phở gà
New Staffs – Sau khi được chỉ dẫn vài lần. Bây giờ thì : Trụng bánh phở, múc nước lèo, sắp xếp thịt-giá-hành.
Còn Vĩnh Trường tôi - Chỉ biết nấu nước sôi để trụng phở
Hướng dẫn các bạn đến hỗ trợ về cách giới thiệu Phở VN. Phở gà thì có thịt gà, phở bò thì có thịt bò. . .
Mời các bạn ăn thử trước.
Và dán bảng lên :
Xin gửi đến quý vị những tô phở nóng mang tâm tình chia sẻ và lòng biết ơn sâu sắc của chúng tôi.
Cựu Du Học Sinh VN tại NB và thân hữu – Những người đã từng được đất nước Nhật Bản giúp đỡ”
Hàng dài đứng đợi phở
Yatta ! Hai tô cũng OK (?)
Bắt đầu múc phở. Có nhiều người phở gà 1 tô, phở bò 1 tô : Ăn cho biết !
Sau đó còn trở lại, thêm 1 tô : Ăn cho đã thèm . . . Ngon ! Cám ơn !
Cả tháng nay chưa bao giờ được ăn món ngon như hôm nay
Ngon quá
Oishii - Ngon quá
Yeh ! Sugoku . . . “Ngon” !
Những người thiện nguyện cũng rất vui vì không ngờ được "Một Chút Ấm Lòng"
Hơn 12 giờ trưa : Một địa điểm đột xuất mới
Hội trường Ủy Ban Giáo Dục WATARI-CHO
Cuối giờ buổi trưa chúng tôi được yêu cầu đến đây cung cấp 50 phần phở.
Mới đầu 1 người mang nồi đến đề nghị xin 50 phần phở gà, nhưng đầu bếp chúng tôi nói là như thế sẽ nhũn hết phở.

Chúng tôi quyết định cử người đi theo họ và ở đây chúng tôi đã cung cấp gần 100 tô.
Xong buổi trưa, dọn dẹp xong, đoàn rời trường Trung học phổ thông Watari
để đến trường Trung học cơ sở Watari cung cấp buổi phở chiều
Hoàn thành xong tốt đẹp 1 nhiệm vụ, chụp chung 1 tấm hình trước khi rời địa điểm thứ nhất là Trường THPT Watari
Buổi Chiều đoàn đến Trường trung học cơ sở WATARI
Khoảng 15 giờ, chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị
Và 17:00 Bắt đầu chương trình Phở nóng buổi chiều
Vì phải làm ở ngòai rồi đưa vào hội trường, nên ở đây anh em phải thao tác với 1 tốc độ rất nhanh,
hai tay luôn luôn phải trụng phở không ngừng nghỉ (trái) . . . Hai người xếp thịt, giá, hành vào tô liền tay . . . (phải)
Và bưng 1 lần 6 tô vào hội trường . . . Rồi cuối cùng mới múc nước lèo vào cho nóng
Có 350 người đang lánh nạn tại đây


Gửi lời Thăm Hỏi :
Anh Lưỡng thay mặt đoàn, gửi lời chia sẻ nỗi đau và nói lên tâm tình của những cựu du học sinh tại Nhật Bản và các thân hữu đang sinh sống trên toàn thế giới : “ Dù không là bao so với những điều cả thế giới này đang làm vì Nhật Bản, cũng chẳng là bao so với những gì đất nước Nhật Bản đã từng giúp đỡ cho chúng tôi. Nhưng anh em chúng tôi cũng muốn mang đến tận nơi đây, trao tận tay đến quý vị những tấm lòng biết ơn và chia sẻ của chúng tôi. Mong rằng những tô phở nóng này sẽ mang đến cho quý vị một chút ấm lòng “.
Cuối cùng anh Lưỡng đã dí dỏm hướng dẫn bà con phát âm chữ NGON và CÁM ƠN tiếng Việt. hội trường có dịp rộn rã tiếng cười.

Tuần tự đến chọn phở bò hay phở gà.
Những hàng dài đợi nhận "Một chút ấm lòng"
C dùng phở gà nhé.
Khác hẳn như dự đoán của chúng tôi, ở cả 3 nơi hôm nay, phở bò được chọn nhiều hơn phở gà.
Ngon không hả Bố ? Một số ít hình ảnh chụp cận người hiếm hoi.
Tôi rất ngại phải đưa ống kính về phía có cuộc sống riêng tư, dù chỉ riêng tư đó chỉ được ngăn bởi 1 tấm bìa cứng.
Một cụ già ngồi ăn một mình cạnh gia đình 1 vợ chồng trẻ. Cặp mắt quá đăm chiêu.
Tôi có cảm tưởng cụ vừa ăn vừa nghĩ đến những người thân giờ không biết phiêu bạt nơi nào
Dáng cụ ăn, nao nao lòng chi lạ Bát phở đầy - san sẻ, biết cùng ai ?
Vài hình ảnh với những người đã giúp đỡ chúng tôi


Những thành viên trong đoàn luôn luôn với tinh thần vui vẻ và nhiệt tình, lúc nào cũng tươi cười đáp lại bất cứ yêu cầu nào của những người đang lánh nạn, mặc dù bận rộn luôn tay. Chúng tôi hiểu không chỉ là 1 tô phở nóng – ngon, mà chính sự chia sẻ khó khăn bằng tấm lòng biết ơn đó mới là điều c/a/c muốn chúng tôi gửi gấm đến.

Sau chương trình Phở Chiều. Đoàn khởi hành lên Sendai.
Chị Lý, mặc áo Ca-rô, là người ở Sendai đã tích cực giúp đỡ đoàn. Cám ơn chị Lý và xin hẹn gặp lại.


Của cho không bằng cách cho. Chúng tôi đã tâm niệm với nhau ngay từ lúc chuẩn bị, nên tôi nghĩ rằng chúng tôi đã làm đúng được ý nghĩa “Của ít lòng nhiều” mà BTC và c/a/c đã đặt ra.
Hy vọng những tấm lòng và đồng tiền chắt chiu đầy tình nghĩa của các anh chị và quý thân hữu đã một phần đi đến tận tay người bị nạn trong lúc khó khăn này và sẽ còn tiếp tục trong những chương trình kế tới.



Giã từ những đồi cây Sugi đã làm cả đoàn sụt sùi nước mắt nước mũi vì phấn hoa. Chúng tôi ở Sendai đến đêm khuya và về đến Tokyo là 6 giờ sáng ngày 15/4/2011. Hẹn sẽ trở lại Miền Tohoku với 1 chuẩn bị chu đáo hơn. Xin cám ơn c/a/c đã bỏ thì giờ xem bài tường thuật khá dài này.
Thân mến,
vĩnhtrường,

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Phải Chờ

trạng: Vui vẻ





PHẢI CHỜ…

(Suy niệm Tin Mừng CN II MC)

của tác giả: Lm Joseph Đinh Tuấn Việt

Thỉnh thoảng vẫn có những tin tức thuộc loại “buồn cười” hoặc “cười ra nước mắt.” Chẳng hạn, cách đây ít lâu, có bài báo nói về chuyện một thanh niên giật giỏ của một phụ nữ mà không bỏ chạy. Anh ta chỉ muốn bị cảnh sát bắt để được nổi tiếng. Một mẩu tin khác kể về một cô gái trẻ đứng ở một nơi công cộng ngậm một lúc 10 điếu thuốc lá mà hút để được đăng báo. Chưa hết, có người leo lên một toà nhà cao tầng và thông báo cho mọi người rằng mình sắp tự tử. Cảnh sát kéo đến thuyết phục và kéo được anh ta xuống. Sau khi báo chí đăng tải về tin giật gân này thì anh ta tiết lộ rằng anh đâu dại gì mà nhảy xuống. Mục tiêu của anh là được lên báo. Thế thôi.

Từ xưa đến nay, hầu như thời nào cũng có những người muốn nổi tiếng. Mơ ước được chúc tụng, được tung hô, được khen ngợi, được nhiều người biết đến gắn bó với con người vì nó tạo cho họ cảm giác an toàn, có giá trị, có tầm vóc. Nói đến đây, hẳn ta sẽ thắc mắc tại sao Thầy Giêsu lại hành xử ngược lại hoàn toàn. Giữa lúc các môn đệ đang há hốc miệng ngạc nhiên chứng kiến cảnh “biến hình” của Thầy mình trên núi Ta-bo thì Thầy là dặn rất kỹ: “Đừng nói cho ai biết việc này.” Tại sao Thầy làm thế? Chẳng phải là càng nhiều người biết đến thì càng thuận lợi cho sứ mạng loan báo Nước Thiên Chúa của Thầy sao? Chẳng phải người ta càng cảm phục sự vĩ đại của Thầy thì họ càng dễ tin sao? Khó hiểu!

Bạn thân mến, có một câu chuyện khác giúp ta hiểu lý do. Chuyện là thế này: Có một chàng thanh niên, tuổi đời chừng ngoài ba mươi một chút. Anh có vẻ hơi đặc biệt so với những người khác. Trong khi bạn bè cùng trang lứa lo lắng chuyện yên bề gia thất, ổn định công ăn việc làm, xoay xở để có một cuộc sống thoải mái thì anh lại chọn dành thời giờ của mình cho người khác. Anh đến thăm họ, lắng nghe tâm sự của họ. Thấy họ có nhu cầu gì mà anh giúp được thì đều giúp tận tâm. Tâm niệm của anh là mang sự bình an đến cho từng người anh gặp gỡ trên dòng đời. Người ta kể rằng từ hồi còn nhỏ anh đã có tính cách như thế. Gia đình anh sống ở một vùng quê nghèo, quanh năm lam lũ. Thấy anh tài giỏi, hàng xóm khuyên anh nên đi ra thành phố để lập nghiệp thì tương lai sẽ sán lạn hơn. Nhưng anh và gia đình anh lại chọn ở lại với một lý do khá ngộ nghĩnh: ở đây có nhiều cảnh đời đáng thương. Chẳng ai hiểu nổi cái lý luận ấy.

Rồi một ngày kia, anh quyết định rời làng quê để mở rộng chí hướng của mình. Bấy giờ, người ta chợt nhận ra rằng họ đã mất đi một ai đó quý giá lắm. Không có sự hiện diện của anh, cuộc sống bắt đầu thêm trống vắng, bớt tình nghĩa, thiếu chan hoà. Anh rong ruổi mọi nẻo đường sương gió bụi trần đồng hành để đồng cảm với những mảnh đời phiêu dạt. Một số người đi theo anh làm môn sinh, chứng kiến những việc vĩ đại anh thực hiện thì tự hào lắm. Con đường công danh như đang mở ra trước mặt họ. Ôi một ngày nào đó, nếu anh làm lớn thì họ sẽ được hưởng phúc. Chỉ mới tưởng tượng thôi mà đã đê mê cả một vùng trời hy vọng.

Đám đông dân chúng theo anh ngày một đông vì họ tìm thấy sức sống mới nơi anh. Tuy nhiên, đám đông chỉ thấy một số sự kiện công khai thôi chứ các môn đệ thì chứng kiến nhiều chuyện ngoạn mục khác nữa. Háo hức lắm, họ chỉ muốn kể ngay cho đám đông nghe những chuyện khác về sư phụ của mình. Nhưng kỳ lạ thay, anh luôn ngăn cản họ làm điều ấy. Chuyện bình thường thế mà sao lại cản? Anh cũng không giải thích gì.

Thế rồi, một ngày kia, họ đã hiểu lý do mà không cần ai giải thích.

+++

Chung quanh anh bây giờ là tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng nguyền rủa. Thân mình anh bây giờ tan nát vì đòn roi của những con người anh chưa bao giờ đem lòng thù hận. Người thì khạc nhổ lên mặt, kẻ thì đấm đá, kẻ khác sỉ vả. Những kẻ không ưa anh đã bàn kế lập mưu vu khống tố cáo anh trong một bản án bất công. Anh bị kết án tử hình. Sau khi hành hạ khủng bố anh bằng đủ mọi cách, họ treo anh lên cây thập giá. Thập giá là thứ hình phạt đau đớn và tủi nhục nhất mà sự ác độc của con người có thể nghĩ ra được.

+++

Bấy giờ Đức Giê-su cầu nguyện rằng: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm."(Lc 23:34) Trời đất bỗng trở nên tối tăm. Giữa bóng đêm bao trùm địa cầu ấy bỗng bừng lên một nguồn sáng chói lọi tuôn trào từ thập giá Giêsu. Mọi thứ ánh sáng trần gian bỗng trở nên mờ nhạt trước nguồn ánh sáng tuyệt vời ấy. Đây: ánh sáng tình yêu Thiên Chúa, Đấng đang hiến dâng mạng sống cho con người. Đây: ánh sáng trái tim Giêsu. Đây: lần “biến hình” cuối cùng và toàn vẹn phô bày tất cả sự thật về tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. Không còn gì che đậy, chẳng còn gì giấu kín, chẳng còn gì thêm để kiếm tìm. Đây: Chiên Thiên Chúa. Đây, đây chính là Thiên Chúa chúng ta!

Bấy giờ Thầy Giêsu kêu lớn tiếng: “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19:30) và trút hơi thở cuối cùng. Cuộc biến hình trên núi Ta-bo hôm nào được hoàn tất ở đây. Bây giờ các môn đệ đã hiểu lời dặn năm xưa của Thầy.

+++

Đúng như lời Thầy đã nói khi còn sống, sau ba ngày Thầy sống lại từ cõi chết. Phục sinh! Tình yêu đã chiến thắng hận thù. Sự sống đã đánh bại tử thần. Đến lúc này bức tranh về Thầy mới toàn vẹn. Bây giờ các môn đệ đã hiểu: tất cả mọi chi tiết cuộc đời của Thầy từ khi sinh ra, lớn lên, hy sinh mạng sống và phục sinh đều xuất phát từ một chữ “yêu thương” dành cho con người. Bây giờ các môn đệ có thể “đứng trên mái nhà” mà loan báo mọi điều họ biết về Thầy.

Tụi mình là môn đệ Thầy. Nào, mình cùng kể về Thầy đi bạn!

Lm Joseph Đinh Tuấn Việt, O.Carm.

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

"Hãy lui đi, hỡi Satan!

"Hãy lui đi, hỡi Satan!



DỊP TỘI

của tác giả: Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bấy giờ Chúa Giêsu bảo nó rằng: "Hãy lui đi, hỡi Satan! Vì có lời đã chép: 'Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi, và chỉ phụng sự một mình Ngài'" (Mt. 4,10).

Tại nước Hoa Kỳ, mỗi năm các chủ xe phải đem xe của mình đi kiểm tra (inspection) một lần. Khi xe còn mới và chạy tốt thì vượt qua (pass) kiểm tra dễ dàng. Nhân viên kiểm tra sẽ dán cho một thẻ chứng nhận đã pass ở kính phía trước cửa kính. Khi chiếc xe cũ kỹ, trục trặc không thể pass thì cần phải sửa chữa và thay đổi phụ tùng cho thích hợp. Nhân viên kiểm tra có máy rà xét rất kỹ về các bố thắng của 4 bánh xe, các bộ phận dầu nhớt và ống bô thoát khói. Vì để bảo đảm sự an toàn cho xe chạy và để khỏi làm ô nhiễm môi trường đường phố.

Giáo Hội bắt đầu bước vào Mùa Chay Thánh. Mùa chay là mùa tập luyện và thanh luyện tâm hồn. Mùa chay mang mầu tím. Mầu tím là mầu của sự ăn năn sám hối. Khởi đầu ra rao giảng thánh Gioan tiền hô đã mời gọi mọi người hãy sám hối: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần." (Mt. 3,2). Chính Chúa Giêsu cũng lên tiếng kêu gọi: Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng và nói rằng: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần." (Mt. 4,17). Sám hối và thanh luyện là để giúp tâm hồn trở nên tinh tuyền hơn. Tâm hồn thanh sạch thì đến với Chúa dễ hơn và yêu mến Chúa nhiều hơn. Mến Chúa nhiều hơn thì dễ đến với anh em hơn và sống hài hòa hơn.

Chúa Giêsu xưa đã vào hoang địa ăn chay và cầu nguyện 40 đêm ngày. Chúa chịu cám dỗ đúng vào lúc những nhu cầu cần thiết của thân xác con người đòi hỏi. Phúc âm kể lại ba cơ hội ma quỷ đã bày ra để cám dỗ Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã chiến thắng tất cả các cơn cám dỗ qua sự cầu nguyện, cậy trông và sống lời Chúa. Chúa Giêsu dùng chính lời Chúa để thắng các mưu chước của ma qủy. Cám dỗ thứ nhất là về của cải vật chất, của ăn của uống và nhu cầu đời sống. Cám dỗ thứ hai là về sự kiêu ngạo, tự mãn và thách thức quyền phép của Thiên Chúa. Và sau cùng, cám dỗ về đức tin, thờ lạy bụt thần và chạy theo những đam mê trần tục thế gian. Ma qủy cũng đã dùng ba loại cám dỗ này để lặp đi lặp lại đánh bẫy con người.

Ngày xưa tổ tiên loài người cũng bị ma qủy cám dỗ cùng một thể thức: Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác."(Stk.3,5). Nghe lời dụ dỗ ngon ngọt, lòng thèm khát nổi dậy, lòng ham muốn tò mò, lòng kiêu căng nổi lên lấn át, thế là bà Evà và ông Adong đã rơi vào cơn cám dỗ dễ dàng: Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn (Stk. 3,6).

Hằng năm Giáo Hội cho chúng ta có cơ hội đi tái khám tâm hồn. Đây cũng là cơ hội khám xét cả hồn lẫn xác. Vì xác mạnh thì hồn thanh thản và bình an. Thường mỗi năm chúng ta cũng làm hẹn đến gặp bác sĩ gia đình để khám chung chung. Chúng ta không phải đợi tới khi mắc bệnh hay đau ốm rồi mới tìm đến bác sĩ. Người ta thường nói phòng bệnh hơn chữa bệnh. Phòng ngừa trước vẫn tốt hơn hoặc mới chớm các triệu chứng bệnh hoạn cần uống thuốc ngăn ngừa. Trong thực tế, nhiều khi chúng ta rất lười đi khám bệnh và ỉ y rằng có bệnh gì đâu mà khám. Có người nghĩ rằng đi khám bác sĩ thì đương nhiên là có bệnh rồi. Mà nếu chúng ta biết là có bệnh trong người, thì lại đâm ra lo lắng và sống mất vui. Như thế là chúng ta tự lừa dối mình thôi.

Nghề chuyên môn của các bác sĩ là chẩn bệnh, khám bệnh và chữa bệnh. Đôi khi xem ra rất đơn giản, bác sĩ chỉ sờ sờ ấn ấn trên bụng, đo huyết áp, nghe mạch phổi, tim và gõ đầu gối rồi lấy vài ống máu thử nghiệm. Bác sĩ có thể cho chúng ta biết những triệu chứng bệnh như cao máu, máu mỡ, đau tim, suy thận, sơ gan, sưng ruột, nhức xương, ung thư…trong thân xác của chúng ta có đủ các thứ bệnh. Sau khi biết các triệu chứng nguy hiểm, chúng ta lo lắng chạy thầy chạy thuốc để chữa trị ngay. Vâng lời bác sĩ, hằng ngày chúng ta phải uống thuốc điều độ. Chúng ta đâu dám cãi lại lời của bác sĩ. Cũng thế, để chữa trị tâm hồn, tại sao chúng ta không lắng nghe lời chỉ dạy của Chúa và Giáo Hội?

Về mặt tâm linh, chúng ta cũng cần có một tâm hồn lành mạnh thánh thiện. Đầu Mùa Chay Thánh, xin giới thiệu vài triệu chứng bệnh họan mà chúng ta thường gặp trong đời sống tâm linh. Chúng ta có thể đến với các mục tử linh hướng hay chuyên viên tư vấn để dò xét cuộc sống tâm linh của mình xem đang trong tình trạng nào. Chúng ta cũng có thể tự xét mình và tự vấn lương tâm. Soi mình trước những tấm gương lời Chúa và các giới răn của Chúa để tìm ra những thiếu xót, yêu đuối, lỗi lầm để sửa sai và canh tân.

Ma quỷ sẽ tạo nhiều cơ hội để cám dỗ, vì chúng ta không thể dứt khoát nói ‘không’ một lần. Sự khôn khéo của quỷ ma là sẽ tấn công chúng ta mọi nơi và mọi lúc. Từ trong nhà ra tới ngoài công sở, trường học và rồi cả trong nơi thờ tự. Cám dỗ từ trong bản tính ham mê của cải vật chất, lòng tham lam và sự tự mãn. Những cơn cám dỗ không ở đâu xa mà ngay trước mặt kìa. Trước màn ảnh vi tính, màn ảnh truyền hình, rồi phim ảnh đồi trụy và báo chí với hình ảnh khêu gợi. Chúng ta có thể bị cám dỗ ngay trong phòng ngủ, tại nhà bếp, nơi phòng ăn, chỗ phòng khách những nơi đó gia đình thường gặp nhau. Chuyện vui chuyện buồn, cãi vã, hờn giận, lời nói nặng nhẹ cũng ở đó.

Khi chúng ta đến nhà thờ, những cơn cám dỗ cũng luồn lách theo vào. Những thói tục như chia trí lo ra, khoe khoang, giả hình, ghen tương, soi mói và phê bình chỉ trích. Có nghĩa là nơi nào ma quỷ cũng có thể mở cửa dẫn chúng ta vào những dịp tội.

Trong các Dòng tu, Tu viện ma quỷ cũng không tha. Ma quỷ len lỏi vào mọi ngóc ngách cuộc sống của các tu sĩ nam nữ. Gây sự bất đồng trong anh chị em, ghen tị, lười biếng, giả hình và hướng ngoại.

Nơi nhà xứ, các chị quỷ luôn rảo quanh tìm mồi, các dịp tội cứ khơi dậy nơi các tu sĩ, linh mục như sự nóng nảy, tự kiêu tự mãn, lười biếng, hống hách, cau có, giận dữ, thèm khát dục vọng và còn có cả những ước muốn lạm dụng tình dục trẻ em.

Trường học và trung tâm huấn luyện cũng không tránh khỏi những đưa đẩy về sự lừa đảo, ăn gian nói dối và tự mãn kiêu căng. Trường học cũng còn là môi trường của sự ghen tương, chơi bời, tranh dành đối tượng, sống bừa bãi và trả thù tình.

Trên đường xá cũng không tránh khỏi những cám dỗ gây hại. Tranh dành đường xá, đua xe ẩu đả, gây tai nạn và thù hằn giận dữ. Tụ tập băng nhóm phá hoại, rượu chè hút sách và chơi bời quá độ. Nơi đâu cũng có những dịp và cớ để cho con người phạm tội.

Chúng ta thường nghĩ bệnh viện là nơi để cứu người và chữa bệnh. Sự thật không luôn luôn là thế, ma quỷ cũng len lỏi vào bệnh viện để thúc đẩy những dịch vụ giết người, cho thuốc an tử hoặc để đói khát mà chết. Còn có cả dịch vụ phá thai, giết các hài nhi trong bụng mẹ trong mọi thời kỳ. Thật ghê gớm!

Không phải ngoài sa mạc nhưng ngay nơi tiệm buôn, chỗ làm, công sở, các nhân viên thì nạnh hẹ và vào phe nhóm kình chống nhau. Có khi họ cắt bớt, rút xén và tham lạm của công. Gian dối trong vấn đề khai thuế, trả thuế. Đó cũng là những hình thức bị cám dỗ về tiền bạc của cải đời này.

Cám dỗ ở nơi chúng ta tụ họp. Có họp nhóm tụ năm tụ ba rồi nói hành nói xấu, nói truyện mù khú và nói nhỏ cười to. Cả những khi chúng ta tụ họp để đọc kinh cầu nguyện, ma quỷ cũng chen vào giúp chúng ta kể lể truyện nhà rồi đến truyện người, ngồi tụ nhau phê bình kẻ vắng mặt, bịa truyện và thêm thắt câu truyện cho mầu mè hấp dẫn. Cám dỗ về sự ghen tương, ghét bỏ và loại trừ nhau trong nhóm trong hội thường xảy ra.

Chúng ta nên áp dụng lời Chúa vào cuộc sống ví như người xây nhà trên nền đá. Đôi khi chúng ta không muốn học biết và lắng nghe lời Chúa. Vì ươn lười và tự tin, chúng ta chẳng muốn phấn đấu để vượt qua các cơn cám dỗ. Tâm trạng chung chung là không quan tâm nhiều đến đời sống nội tâm. Mùa chay là dịp giúp chúng ta tự xét mình. Không ai có thể làm giúp cho ai cả. Muốn sửa, muốn bỏ và muốn thanh tẩy thì phải có sự cố gắng và kiên tâm của mỗi người. Lời Chúa là đèn soi giúp chúng ta tịnh tâm và làm một quyết định cho mình. Bài suy niệm này cũng chỉ mạo muội nêu ra một vài cách để giúp tự xét mình và xa tránh những dịp tội thường ngày.

Cám dỗ có nhiều lối vào và cũng có ngõ ra trong thân xác con người. Cám dỗ đi vào qua ngũ quan: qua cặp mắt, đôi tai, mũi miệng và qua chân tay sờ mó đụng chạm. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục (Mc. 9,47). Ngõ ra thì nguy hiểm và tồi tệ hơn. Những lời nói dèm pha, gian dối, chửi bới cộc cằn, cãi vã, thề thốt và còn đáng tội hơn nữa là những ý nghĩ, xu hướng, ý định và tư tưởng bất chánh xuất phát từ bên trong sẽ làm cho người ta ô uế hơn. Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế (Mc. 7,15).

Chúng ta hãy bắt đầu ngay, những gì có thể làm được ngày hôm nay thì đừng để ngày mai. Chúng ta cũng không nên đùa dỡn với ma quỷ và tội lỗi. Chúng ta có thể áp dụng câu nói: Lửa gần rơm, lâu ngày cũng cháy. Đúng vậy, thật là tiếc khi phải từ bỏ những thói hư tật xấu mà chúng ta đã nhiễm. Nghe nói thế thì hơi lạ tai, nhưng thực tế là vậy đó. Chúng ta vừa thích nên tốt lành thánh thiện, cũng lại vừa muốn sống lai rai trong tội. Sống trong tội, thì xem ra thoải mái, dễ dàng và lạc thú nhiều hơn. Chúng ta hãy coi chừng, đường thênh thang sẽ dẫn đưa chúng ta xuống tận vực sâu.

Xin Chúa thêm ơn can đảm để chúng ta đủ sức tránh xa các dịp tội, chừa cải tội lỗi và sống đẹp lòng Chúa. Lạy Chúa, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

Hãy lui đi, hỡi Satan!

"Hãy lui đi, hỡi Satan!



DỊP TỘI

của tác giả: Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bấy giờ Chúa Giêsu bảo nó rằng: "Hãy lui đi, hỡi Satan! Vì có lời đã chép: 'Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi, và chỉ phụng sự một mình Ngài'" (Mt. 4,10).

Tại nước Hoa Kỳ, mỗi năm các chủ xe phải đem xe của mình đi kiểm tra (inspection) một lần. Khi xe còn mới và chạy tốt thì vượt qua (pass) kiểm tra dễ dàng. Nhân viên kiểm tra sẽ dán cho một thẻ chứng nhận đã pass ở kính phía trước cửa kính. Khi chiếc xe cũ kỹ, trục trặc không thể pass thì cần phải sửa chữa và thay đổi phụ tùng cho thích hợp. Nhân viên kiểm tra có máy rà xét rất kỹ về các bố thắng của 4 bánh xe, các bộ phận dầu nhớt và ống bô thoát khói. Vì để bảo đảm sự an toàn cho xe chạy và để khỏi làm ô nhiễm môi trường đường phố.

Giáo Hội bắt đầu bước vào Mùa Chay Thánh. Mùa chay là mùa tập luyện và thanh luyện tâm hồn. Mùa chay mang mầu tím. Mầu tím là mầu của sự ăn năn sám hối. Khởi đầu ra rao giảng thánh Gioan tiền hô đã mời gọi mọi người hãy sám hối: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần." (Mt. 3,2). Chính Chúa Giêsu cũng lên tiếng kêu gọi: Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng và nói rằng: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần." (Mt. 4,17). Sám hối và thanh luyện là để giúp tâm hồn trở nên tinh tuyền hơn. Tâm hồn thanh sạch thì đến với Chúa dễ hơn và yêu mến Chúa nhiều hơn. Mến Chúa nhiều hơn thì dễ đến với anh em hơn và sống hài hòa hơn.

Chúa Giêsu xưa đã vào hoang địa ăn chay và cầu nguyện 40 đêm ngày. Chúa chịu cám dỗ đúng vào lúc những nhu cầu cần thiết của thân xác con người đòi hỏi. Phúc âm kể lại ba cơ hội ma quỷ đã bày ra để cám dỗ Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã chiến thắng tất cả các cơn cám dỗ qua sự cầu nguyện, cậy trông và sống lời Chúa. Chúa Giêsu dùng chính lời Chúa để thắng các mưu chước của ma qủy. Cám dỗ thứ nhất là về của cải vật chất, của ăn của uống và nhu cầu đời sống. Cám dỗ thứ hai là về sự kiêu ngạo, tự mãn và thách thức quyền phép của Thiên Chúa. Và sau cùng, cám dỗ về đức tin, thờ lạy bụt thần và chạy theo những đam mê trần tục thế gian. Ma qủy cũng đã dùng ba loại cám dỗ này để lặp đi lặp lại đánh bẫy con người.

Ngày xưa tổ tiên loài người cũng bị ma qủy cám dỗ cùng một thể thức: Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác."(Stk.3,5). Nghe lời dụ dỗ ngon ngọt, lòng thèm khát nổi dậy, lòng ham muốn tò mò, lòng kiêu căng nổi lên lấn át, thế là bà Evà và ông Adong đã rơi vào cơn cám dỗ dễ dàng: Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn (Stk. 3,6).

Hằng năm Giáo Hội cho chúng ta có cơ hội đi tái khám tâm hồn. Đây cũng là cơ hội khám xét cả hồn lẫn xác. Vì xác mạnh thì hồn thanh thản và bình an. Thường mỗi năm chúng ta cũng làm hẹn đến gặp bác sĩ gia đình để khám chung chung. Chúng ta không phải đợi tới khi mắc bệnh hay đau ốm rồi mới tìm đến bác sĩ. Người ta thường nói phòng bệnh hơn chữa bệnh. Phòng ngừa trước vẫn tốt hơn hoặc mới chớm các triệu chứng bệnh hoạn cần uống thuốc ngăn ngừa. Trong thực tế, nhiều khi chúng ta rất lười đi khám bệnh và ỉ y rằng có bệnh gì đâu mà khám. Có người nghĩ rằng đi khám bác sĩ thì đương nhiên là có bệnh rồi. Mà nếu chúng ta biết là có bệnh trong người, thì lại đâm ra lo lắng và sống mất vui. Như thế là chúng ta tự lừa dối mình thôi.

Nghề chuyên môn của các bác sĩ là chẩn bệnh, khám bệnh và chữa bệnh. Đôi khi xem ra rất đơn giản, bác sĩ chỉ sờ sờ ấn ấn trên bụng, đo huyết áp, nghe mạch phổi, tim và gõ đầu gối rồi lấy vài ống máu thử nghiệm. Bác sĩ có thể cho chúng ta biết những triệu chứng bệnh như cao máu, máu mỡ, đau tim, suy thận, sơ gan, sưng ruột, nhức xương, ung thư…trong thân xác của chúng ta có đủ các thứ bệnh. Sau khi biết các triệu chứng nguy hiểm, chúng ta lo lắng chạy thầy chạy thuốc để chữa trị ngay. Vâng lời bác sĩ, hằng ngày chúng ta phải uống thuốc điều độ. Chúng ta đâu dám cãi lại lời của bác sĩ. Cũng thế, để chữa trị tâm hồn, tại sao chúng ta không lắng nghe lời chỉ dạy của Chúa và Giáo Hội?

Về mặt tâm linh, chúng ta cũng cần có một tâm hồn lành mạnh thánh thiện. Đầu Mùa Chay Thánh, xin giới thiệu vài triệu chứng bệnh họan mà chúng ta thường gặp trong đời sống tâm linh. Chúng ta có thể đến với các mục tử linh hướng hay chuyên viên tư vấn để dò xét cuộc sống tâm linh của mình xem đang trong tình trạng nào. Chúng ta cũng có thể tự xét mình và tự vấn lương tâm. Soi mình trước những tấm gương lời Chúa và các giới răn của Chúa để tìm ra những thiếu xót, yêu đuối, lỗi lầm để sửa sai và canh tân.

Ma quỷ sẽ tạo nhiều cơ hội để cám dỗ, vì chúng ta không thể dứt khoát nói ‘không’ một lần. Sự khôn khéo của quỷ ma là sẽ tấn công chúng ta mọi nơi và mọi lúc. Từ trong nhà ra tới ngoài công sở, trường học và rồi cả trong nơi thờ tự. Cám dỗ từ trong bản tính ham mê của cải vật chất, lòng tham lam và sự tự mãn. Những cơn cám dỗ không ở đâu xa mà ngay trước mặt kìa. Trước màn ảnh vi tính, màn ảnh truyền hình, rồi phim ảnh đồi trụy và báo chí với hình ảnh khêu gợi. Chúng ta có thể bị cám dỗ ngay trong phòng ngủ, tại nhà bếp, nơi phòng ăn, chỗ phòng khách những nơi đó gia đình thường gặp nhau. Chuyện vui chuyện buồn, cãi vã, hờn giận, lời nói nặng nhẹ cũng ở đó.

Khi chúng ta đến nhà thờ, những cơn cám dỗ cũng luồn lách theo vào. Những thói tục như chia trí lo ra, khoe khoang, giả hình, ghen tương, soi mói và phê bình chỉ trích. Có nghĩa là nơi nào ma quỷ cũng có thể mở cửa dẫn chúng ta vào những dịp tội.

Trong các Dòng tu, Tu viện ma quỷ cũng không tha. Ma quỷ len lỏi vào mọi ngóc ngách cuộc sống của các tu sĩ nam nữ. Gây sự bất đồng trong anh chị em, ghen tị, lười biếng, giả hình và hướng ngoại.

Nơi nhà xứ, các chị quỷ luôn rảo quanh tìm mồi, các dịp tội cứ khơi dậy nơi các tu sĩ, linh mục như sự nóng nảy, tự kiêu tự mãn, lười biếng, hống hách, cau có, giận dữ, thèm khát dục vọng và còn có cả những ước muốn lạm dụng tình dục trẻ em.

Trường học và trung tâm huấn luyện cũng không tránh khỏi những đưa đẩy về sự lừa đảo, ăn gian nói dối và tự mãn kiêu căng. Trường học cũng còn là môi trường của sự ghen tương, chơi bời, tranh dành đối tượng, sống bừa bãi và trả thù tình.

Trên đường xá cũng không tránh khỏi những cám dỗ gây hại. Tranh dành đường xá, đua xe ẩu đả, gây tai nạn và thù hằn giận dữ. Tụ tập băng nhóm phá hoại, rượu chè hút sách và chơi bời quá độ. Nơi đâu cũng có những dịp và cớ để cho con người phạm tội.

Chúng ta thường nghĩ bệnh viện là nơi để cứu người và chữa bệnh. Sự thật không luôn luôn là thế, ma quỷ cũng len lỏi vào bệnh viện để thúc đẩy những dịch vụ giết người, cho thuốc an tử hoặc để đói khát mà chết. Còn có cả dịch vụ phá thai, giết các hài nhi trong bụng mẹ trong mọi thời kỳ. Thật ghê gớm!

Không phải ngoài sa mạc nhưng ngay nơi tiệm buôn, chỗ làm, công sở, các nhân viên thì nạnh hẹ và vào phe nhóm kình chống nhau. Có khi họ cắt bớt, rút xén và tham lạm của công. Gian dối trong vấn đề khai thuế, trả thuế. Đó cũng là những hình thức bị cám dỗ về tiền bạc của cải đời này.

Cám dỗ ở nơi chúng ta tụ họp. Có họp nhóm tụ năm tụ ba rồi nói hành nói xấu, nói truyện mù khú và nói nhỏ cười to. Cả những khi chúng ta tụ họp để đọc kinh cầu nguyện, ma quỷ cũng chen vào giúp chúng ta kể lể truyện nhà rồi đến truyện người, ngồi tụ nhau phê bình kẻ vắng mặt, bịa truyện và thêm thắt câu truyện cho mầu mè hấp dẫn. Cám dỗ về sự ghen tương, ghét bỏ và loại trừ nhau trong nhóm trong hội thường xảy ra.

Chúng ta nên áp dụng lời Chúa vào cuộc sống ví như người xây nhà trên nền đá. Đôi khi chúng ta không muốn học biết và lắng nghe lời Chúa. Vì ươn lười và tự tin, chúng ta chẳng muốn phấn đấu để vượt qua các cơn cám dỗ. Tâm trạng chung chung là không quan tâm nhiều đến đời sống nội tâm. Mùa chay là dịp giúp chúng ta tự xét mình. Không ai có thể làm giúp cho ai cả. Muốn sửa, muốn bỏ và muốn thanh tẩy thì phải có sự cố gắng và kiên tâm của mỗi người. Lời Chúa là đèn soi giúp chúng ta tịnh tâm và làm một quyết định cho mình. Bài suy niệm này cũng chỉ mạo muội nêu ra một vài cách để giúp tự xét mình và xa tránh những dịp tội thường ngày.

Cám dỗ có nhiều lối vào và cũng có ngõ ra trong thân xác con người. Cám dỗ đi vào qua ngũ quan: qua cặp mắt, đôi tai, mũi miệng và qua chân tay sờ mó đụng chạm. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục (Mc. 9,47). Ngõ ra thì nguy hiểm và tồi tệ hơn. Những lời nói dèm pha, gian dối, chửi bới cộc cằn, cãi vã, thề thốt và còn đáng tội hơn nữa là những ý nghĩ, xu hướng, ý định và tư tưởng bất chánh xuất phát từ bên trong sẽ làm cho người ta ô uế hơn. Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế (Mc. 7,15).

Chúng ta hãy bắt đầu ngay, những gì có thể làm được ngày hôm nay thì đừng để ngày mai. Chúng ta cũng không nên đùa dỡn với ma quỷ và tội lỗi. Chúng ta có thể áp dụng câu nói: Lửa gần rơm, lâu ngày cũng cháy. Đúng vậy, thật là tiếc khi phải từ bỏ những thói hư tật xấu mà chúng ta đã nhiễm. Nghe nói thế thì hơi lạ tai, nhưng thực tế là vậy đó. Chúng ta vừa thích nên tốt lành thánh thiện, cũng lại vừa muốn sống lai rai trong tội. Sống trong tội, thì xem ra thoải mái, dễ dàng và lạc thú nhiều hơn. Chúng ta hãy coi chừng, đường thênh thang sẽ dẫn đưa chúng ta xuống tận vực sâu.

Xin Chúa thêm ơn can đảm để chúng ta đủ sức tránh xa các dịp tội, chừa cải tội lỗi và sống đẹp lòng Chúa. Lạy Chúa, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York