Mặc Lâm phỏng vấn ông Bùi
Kiến Thành
RFA ngày 29.10.2015
LGT của người chuyển: Bùi Kiến Thành sinh năm 1931, con trai của
Bác Sĩ Bùi Kiện Tín, làm Trưởng phòng Ngoại hối, Ngân hàng Quốc gia Việt Nam từ
1954 đến 1956, được xem như chính khách trẻ nhất thường xuyên ra vào Dinh Gia
Long. Khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị lật đổ, ông ở tù
15 tháng thì được ân xá rồi trốn dưới hầm một tàu viễn dương sang Pháp.[2] Hoạt động trong lĩnh vực địa ốc từ 1965 đến 1983, ông trở
thành nhà kinh doanh địa ốc thành công ở Pháp.
Phỏng vấn của Mạc Lâm
Cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 đã đưa đất
nước Việt Nam vào một khúc quanh lịch sử. Cái chết của hai anh em Tổng thống
Ngô Đình Diệm và bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu, những tướng lãnh tham gia cuộc
đảo chánh không ai biết người ra lệnh thủ tiêu hai ông là ai nhưng sau khi tro
bụi của cuộc cách mạng lắng xuống những gương mặt đứng phía sau giật dây cho
cuộc tàn sát ấy bắt đầu được điểm danh và lịch sử luôn công bằng cho từng người
một.
Mặc Lâm phỏng vấn ông Bùi
Kiến Thành, một nhân chứng lịch sử, một người bạn, người cố vấn cho Tổng thống
Ngô Đình Diệm từ những ngày đầu tiên khi từ Mỹ trở về Việt Nam chấp chính cho
tới khi biến cố xảy ra.
Cái tốt và chưa tốt của
chế độ Đệ nhất Cộng hòa
Mặc Lâm: Thưa
ông Bùi Kiến Thành, xin cảm ơn ông cho phép chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn
này. Ngày 1 tháng 11 hàng năm có lẽ ai theo dõi tình hình Việt Nam trong lịch
sử đương đại đều nhớ là ngày mà cuộc đảo chính không những lật đổ chính phủ Ngô
Đình Diệm mà còn giết cả hai anh em ông ấy tại Sài gòn vào năm 1963. Ông có
nhận đình gì về ngày lịch sử này thưa ông?
Bùi Kiến Thành: Có
lẽ cũng là một ngày chúng ta nên ôn lại cái được và cái chưa được cái tốt và
cái chưa tốt của chế độ Đệ nhất Cộng hòa để chúng ta rút bài học.
Mặc Lâm: Vâng,
trước khi đi sâu hơn vào chi tiết xin ông vui lòng cho biết về mối quan hệ của
ông với Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Bùi Kiến Thành: Trong
khi tôi học ở Columbia vào những năm 1952 cho tới năm 1954 lúc đó thì chí sĩ
Ngô Đình Diệm đang ở New Jersey. Cứ mỗi cuối tuần thì ông qua New York thăm
chơi với tôi cùng một anh bạn nữa là anh Bùi Công Văn, ảnh là phóng viên của
Đài Tiếng nói Hoa Kỳ. Cứ tối thứ Bảy thì ông qua ngồi nói chuyện suốt đêm cho
tới sáng Chủ Nhật thì ông đi lễ, đi lễ về rồi lại nói chuyện suốt ngày, tới chiều
Chúa Nhật thì ông trở lại tu viện Maryknoll.
Chúng tôi sống với nhau
trong cảnh bạn cố tri trao đổi như thế trong suốt gần hai năm tại New York
trước khi ông Diệm về bên Pháp và sau đó về làm Thủ tướng chánh phủ.
Sau khi ông Diệm về làm
Thủ tướng chính phủ chấp chánh vào ngày mùng 7 tháng 7 thì ông Diệm gửi điện
qua New York và Washington yêu cầu tôi trở về để giúp đỡ. Ngày 23 tháng 8 năm
1954 sáu anh em chúng tôi là cựu sinh viên của các đại học Mỹ về giúp cho ông
Diệm trong thời kỳ rất là khó khăn. Làm Thủ tướng mà không có cảnh sát không có
quân đội chỉ vỏn vẹn có 27 sĩ quan đi theo mà thôi.
Cả một đất nước do Pháp
đang cai trị vì vậy khi nắm lại quyền tự do, quyền tự chủ, quyền độc lập trong
thời kỳ đó rất là khó khăn vì vậy chúng ta phải đánh giá cao việc ông Diệm bình
định được tình hình, đưa quân Pháp ra khỏi nước Việt Nam một cách ổn định và
xây dựng nền đệ nhất cộng hòa. Điều này khi nghiên cứu lịch sử và đánh giá cao
tinh thần của cả một thời kỳ không riêng gì ông Diệm mà những người đi theo hỗ
trợ giúp đỡ cho ông Diệm, những nhân sĩ ở miền Nam, nhân sĩ ở miền Trung, miền
Bắc… tất cả đều có công lớn đã xây dựng chế độ đệ nhất cộng hòa, nhưng rất tiếc
rằng sau đó chúng ta không làm được những chuyện ta cần phải làm để đến nỗi bị
đổ vỡ.
Mặc Lâm: Thưa
ông trong khi gần gũi với Thủ tướng Ngô Đình Diệm ông và các người được Thủ
tướng mời về cụ thể làm những việc gì để giúp cho chính phủ còn non nớt lúc ấy?
Bùi Kiến Thành: Tôi
bên cạnh ông Diệm suốt ngày mà! Khi tôi về tại Dinh Gia Long ngày 23 tháng 8 đó
ăn cơm trưa với ông Diệm và một số Bộ trưởng, Tổng trưởng, có những nhân hào
nổi tiếng của Việt Nam như ông Phạm Duy Khiêm, Bác sĩ Bùi Kiến Tín, Nguyễn Văn
Châu… chúng tôi hết sức khẩn thiết làm bất cứ việc gì để ổn định tình thế, tôi
ở suốt ngày suốt đêm trong dinh một thời gian rồi sau đó tôi mới dời ra ngoài.
Sau khi bố trí lại thì ngày nào đêm nào tôi cũng vào trong dinh để mà làm việc
với Thủ Tướng rồi Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Một là bên Dinh Gia Long,
sau nữa khi dời sang Dinh Độc Lập tôi cũng sát cùng ông Diệm như một cộng sự
đặc biệt vì cái chỗ thân tình từ khi còn nhỏ kia, khi tôi mới 15-16 tuổi, hồi
đó gia đình tôi thân với ông Diệm lắm. Chính ông cụ tôi đã cất giấu ông Diệm
trong khi bị Nhật tìm bắt ông. Sau này khi không còn tham chính nữa ông cụ tôi
tiếp tục làm y sĩ riêng cho Tổng Thông đến ngay ông ấy bị sát hai. Cái thân
tình ấy dẫn tới chỗ hết sức gần với nhau. Tất cả những chuyện thâm cung bí sử,
khó khăn trong thời kỳ tháng 8 tháng 9 tới tháng 12 năm 1954 thì thật sự hội
lại chỉ có 4 người trong Dinh Gia Long thôi: Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Bác
sĩ Bùi Kiến Tín và Bùi Kiến Thành. Chúng tôi bàn với nhau cái gì cần phải làm.
Làm sao nắm được quân đội, làm sao đối kháng với Bình Xuyên, làm sao giải tỏa
được thành phố Sài Gòn xây dựng lên một chính quyền được nhân dân ủng hộ.
Riêng về tôi đặc biệt là
có trách nhiệm giúp cho Tổng thống, khi ấy là Thủ tướng, quan hệ với các phái
bộ đặc biệt của Mỹ từ bên Mỹ gửi qua chứ không phải quan hệ với sứ quán Mỹ ở
Sài Gòn. Sứ quán Mỹ tại Sài Gòn thân với Pháp, ông đại sứ Mỹ Donald Heath rất
thân với Pháp, sau đó thì Lawton Collins cũng thân với ông Cao Ủy Pháp Paul
Ely. Công việc của tôi và của ông Ngô Đình Nhu là bắc cây cầu trực tiếp với
chính phủ Mỹ ở Washington, qua những phái bộ đặc biệt của Hoa Kỳ gửi qua trong
đó có Trung tướng O’Daniel, Đại tá Lansdale sau này là General Lansdal, Paul
Hardwood (Trưởng phái bộ CIA), việc của tôi làm lúc ấy cũng chỉ trong 4 người
mà thôi bao nhiêu là công việc hết sức khó khăn.
Xây dựng được tờ báo Tự Do
là việc tôi hết sức thú vị. Tôi nói với Thủ tướng mình cần có cơ quan ngôn luận
tự do. Tờ báo đó được Bác sĩ Bùi Kiến Tín, lúc đó là Bộ Trưởng Bộ Thông tin, ký
giấy phép. Tôi tập hợp những nhân sĩ ở Bắc Hà vào làm trong đó có Tam Lang, có
Đinh Hùng, Mặc Đỗ, Mặc Thu, Như Phong, Vũ Khắc Khoan …làm ban biên tập để cho
tờ báo Tự do có tiếng nói tự do trong thời kỳ hết sức khó khăn như thế. Chỉ có
tờ báo Tự do lúc ấy là thực sự nổi tiếng, có tiếng nói tự do trong một khung
cảnh rất khó khăn và để chống lại những tờ báo thiên Pháp hay thân các chế dộ
trước kia của Sàigon và những đài phát thanh khi đó tại Sài Gòn theo phe quân
đội chửi bới Ngô Đình Diệm suốt ngày. Tôi có nhiệm vụ lập nên đài phát thanh
“Tiếng nói Quốc dân đoàn kết”, một đài phát thanh đặc biệt để nói lên những sự
việc như thế nào trong khi chúng ta phải xây dựng một chính quyền độc lập đó là
việc Thủ tướng Ngô Đình Diệm giao cho tôi làm.
Mặc Lâm: Xin ông
nói rõ hơn tại sao đã là thủ tướng mà còn bị đài phát thanh bên quân đội chống
phá bằng cách chửi bới công khai như ông vừa nói, phải chăng còn một thế lực
nào công khai chống lại Thủ tướng vào lúc sơ khai ấy hay không?
Bùi Kiến Thành: Thủ
tướng Ngô Đình Diệm lúc ấy làm gì có quân? Thủ tướng mà không nắm cảnh sát,
công an. Công an trong tay của Bình Xuyên là một đám giang hồ, cướp của. Pháp
cho họ quản lý sòng bạc Đại thế giới, Kim Chung… Cảnh sát thì không nắm được
còn quân đội thì trong tay của Trung tướng Nguyễn Văn Hinh. Trung tướng Hinh là
một người thân Pháp con của ông Nguyễn Văn Tâm, không phải là người ủng hộ cho
chính phủ Ngô Đình Diệm vì vậy khi làm Thủ tướng ông Ngô Đình Diệm ngồi trong
dinh nhưng cái đài phát thanh là của người khác.
Đài Quốc gia cũng như đài
quân đội thì người Pháp, hay thân Pháp, quản lý cứ mỗi ngày chửi bới Ngô Đình
Diệm thế này, chửi bới Ngô Đình Diệm thế kia…ngồi trong dinh mà không giải
quyết được vấn đề đó vì vậy phải kiên trì xây dựng lực lượng mình lên để giải
quyết điều đó.
Xây dựng lực lượng bằng
cách thu dụng những nhân sĩ tài ba của đất nước vào ủng hộ mình đồng thời cũng
phải có tiếng nói qua cái đài phát thanh “Tiếng nói Quốc dân đoàn kết”, tiếng
nói qua tờ báo Tự Do lúc đó đóng một vai trò quan trọng phổ biến tâm tư nguyện
vọng, chính sách của Ngô Đình Diệm cho dân chúng được biết. Vấn đề đó cực kỳ
quan trọng và tôi được giao trọng trách tổ chức hai việc đó trong những ngày
đen tối nhất sau khi ông Ngô Đình Diệm lên nắm chính quyền, tức là những ngày
trong tháng 8 tháng 9 năm 1954 cho tới đầu năm 1955 khi bình định xong thì
trong hai cơ quan đó, “Đài Tiếng nói quốc dân đoàn kết” không tiếp tục nữa
nhưng tờ báo Tự Do vẫn tiếp tục rất tốt. Tờ Tự Do là nguồn dư luận rất tốt
trong thời kỳ đó, trong chánh thể đệ nhất cộng hòa.
Không có tổ chức chính trị
nồng cốt
Mặc Lâm: Báo chí
quốc tế cũng như giới tướng lãnh đa số cho rằng chính phủ Ngô Đình Diệm sụp đổ
bởi những tuyên bố gây sự giận dữ trong và ngoài nước của bà Ngô Đình Nhu cùng
với những hành động đàn áp Phật giáo của chính phủ Ngô Đình Diệm. Ông có chia
sẻ gì về việc này?
Bùi Kiến Thành: Đấy
chỉ là một phần thôi thực sự ra chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ còn nhiều vấn
đề cốt lõi hơn nữa. Ông Ngô Đình Diệm là một người hết sức yêu nước và có công
tâm nhưng ông Diệm không có kinh nghiệm tổ chức. Còn ông Nhu thì rất uyên thâm
về vấn đề học thuật, ông học rất giỏi về tổ chức thư viện, ông nghiên cứu rất
tốt nhưng không có tài năng tổ chức lực lượng chính trị. Nếu quản lý một nhà
nước mà không có tổ chức thì làm sao? Vì vậy cho nên cái Đảng Cần lao của ông
Nhu không có tổ chức tốt còn cái “Phong trào cách mạng quốc gia” mà ông Bác sĩ
Tín làm chủ tịch sáng lập thì nó cũng chỉ là phong trào thôi. Sau một phong
trào rồi thì nó lặng im. Quyền chính trị trong nước là ở trong đảng, mà Đảng
Cần Lao không được tổ chức tốt vì vậy cho nên chế độ Ngô Đình Diệm không tồn
tại được vì không có tổ chức chính trị nồng cốt để làm việc.
Sau nữa còn có cái lỗi ở
chỗ lầm lẫn hai việc khác nhau: quản lý các vấn đề nhà nước là việc quản lý
hành chính, còn tổ chức nồng cốt do một chính đảng đứng lên để đóng vai trò cột
trụ cho một đất nước thì là một việc khác. Do lầm lẫn ở vai trò lãnh đạo chính
trị và lãnh đạo hành chính cho nên chế độ Ngô Đình Diệm tập trung nhiều hơn về
vấn đề hành chính mà quên đi vấn đề lãnh đạo chính trị, xây dựng nồng cốt tức
là sự ủng hộ của nhân dân, làm sao để vấn đề đảng được nhân dân ủng hộ…
Chính phủ Ngô Đình Diệm
không làm được, không xây dựng được một đảng chính trị thật sự của dân, do dân
và vì dân vì vậy cho nên không đứng vững được và vì thế có thể nói sự sụp đổ
của chế độ Ngô Đình Diệm không phải là vấn đề nhỏ bé như chuyện bà Nhu nói cái
này cái kia. Có! nó có ảnh hưởng nhưng chuyện đó là chuyện nhỏ đối với khả năng
xây dựng nên một chính đảng mạnh thì chính phủ Ngô Đình Diệm không làm được.
Mặc Lâm: Vậy
phải chăng do điều mà người ta nhận xét về ông Ngô Đình Diệm là người theo chủ
nghĩa dân tộc đã khiến ông bị người Mỹ lo sợ vì không theo sự dẫn dắt của họ,
đặc biệt là khi Mỹ muốn đổ quân vào Việt Nam thưa ông?
Bùi Kiến Thành: Khi
Mỹ muốn vào Việt Nam năm 1962 ông Diệm nói với người Mỹ rằng các ông nên nhớ
trên đất nước tôi trong 4 nghìn năm lịch sử không có một chế độ nào đi theo
quân đội nước ngoài mà có thể được nhân dân ủng hộ. Vì vậy ngày nào quân đội Mỹ
đặt chân lên đất nước này chúng tôi sẽ mất chính nghĩa, mà khi mất chính nghĩa
thì các ông không thể nào thắng được và chúng tôi cũng phải thua theo. Vì vậy
ngày nào quân Mỹ đổ bộ lên đất nước này thì kể như ngày đó chính nghĩa Việt Nam
đã mất rồi, chúng tôi không thể chấp nhận được.
Người Mỹ không chấp nhận
cái lý luận của ông Ngô Đình Diệm nên họ tìm cách lật đổ ông Diệm đi, đó là vấn
đề cốt lõi chứ không phải do bà Nhu thế này thế khác. Bà Nhu gây ra nhiều tai
tiếng, nhưng không có vai trò chánh hay lý do chánh làm sụp đổ chính phủ Ngô
Đình Diệm.
Mặc Lâm: Thưa
ông, một câu hỏi cho tới ngày nay vẫn nằm trong bí mật, ông thân cận với Tổng
thống Ngô Đình Diệm nên có lẽ hiểu được phần nào câu trả lời: ai ra lệnh giết
anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm và tại sao phải giết họ khi đã nắm tất cả quân
đội trong tay và họ đã bị bắt?
Bùi Kiến Thành: Tôi
không có thông tin chính xác để nói về vấn đề này nhưng suy luận từ một lần đảo
chính trước do Nguyễn Chánh Thi chủ mưu ông Diệm đã lập lại ván cờ bằng cách
chỉnh đốn lại, thì lần này Dương Văn Minh và những người theo Dương Văn Minh
nghĩ rằng khả năng ông Nhu ông Diệm có đủ bản lĩnh và đủ sự ủng hộ của những
quân đoàn còn theo ông ta để lập lại thế cờ thì rất khó khăn cho phe đảo chính.
Vì vậy người ta không chấp nhận để cho ông Diệm ông Nhu tồn tại để mà có cái
rủi ro đấy. Tôi không có thông tin ai là người ra lệnh giết hai anh em ông Diệm
nhưng tôi chắc chắn rằng những người theo phe đảo chánh và nhất là phía Mỹ,
thấy nguy cơ Ngô Đình Diệm có thể lập lại thế cờ rất là nguy hiểm vì vậy không
để cho Ngô Đình Diệm sống. Đấy là quyết định chính trị chiến lược trong tranh
đấu chứ không phải ai làm, hay ai ra lệnh không quan trọng, vấn đề phải tiêu
diệt anh em ông Ngô Đình Diệm là để tránh nguy cơ bị lật trở lại.
Mặc Lâm: Trong
ngày đảo chánh 1 tháng 11 năm 1963 ông đang làm gì và có theo dõi hay tham gia
trong một vai trò nào đó hay không?
Bùi Kiến Thành: Hôm
đó tôi đang đi làm việc ở ngoài thì nghe phong phanh ngày hôm đó có bạo động.
Tôi gọi về trong dinh thì gặp ông già Ẩn, tức là cận vệ của Tổng thống tôi hỏi
anh Ẩn hiện giờ có vấn đề gì không vậy? tôi nghe ngoài này xào xáo lắm, thì ông
Ẩn trả lời không có vấn đề gì đâu anh Thành ơi, mình hoàn toàn kiểm soát được
mọi chuyện!
Đó là một cái chủ quan đầu
tiên tại vì trong buổi sáng hôm ấy ông Nhu đã có sắp xếp một số chiến lược,
chiến thuật nhằm giải quyết vấn đề bạo động nhưng vì chủ quan nên không thực
hiện được. Tôi nói với ông Ẩn: coi chừng nhé nếu cần gì thì tôi vào trong dinh
ngay để giúp cho các anh. Ông Ẩn nói không sao đâu anh Thành, nên tôi về nhà ăn
cơm trưa và chờ cho tới hai ba giờ chiều không thấy gì xảy ra. Nhưng khoảng ba
bốn giờ chiều tôi gọi lại thì tình hình bế tắc hết tôi không còn làm gì được
nữa.
Ngày hôm đó tôi ở Sài Gòn,
tôi muốn làm một cái gì đó để giúp đem lại trật tự an ninh nhưng mà cái thời
thế có lẽ như là định mệnh của đất nước mình không cho mình làm gì được trong
lúc ấy. Có làm gì được nữa trong lúc ấy khi thế lực của kẻ chủ mưu là người Mỹ
đứng sau lưng những ông tướng của mình? thế lực ấy nó quá mạnh chúng ta không
làm gì được.
Việc đảo chánh ông Ngô
Đình Diệm không phải là chuyện của Dương Văn Minh, Dương Văn Minh chỉ là một
con cờ thôi, cũng như Trần Văn Đỗ cũng như mấy ông kia củng chỉ là con cờ còn
người chỉ huy, đưa ra tất cả những chiến thuật chiến lược để làm việc này. là
người Mỹ mà người đại diện cho Mỹ làm việc này là đại tá Conein, ngồi thường
trực tại Bộ Tổng tham mưu để điều khiển mấy ông tướng kia thành ra tất cả bộ
tham mưu lúc đó nghe theo lời của một anh đại tá mật vụ của Mỹ, anh thấy có đau
khổ chưa?
Mặc Lâm: Theo
ông thì tại sao các tướng lĩnh lúc ấy lại nghe theo người Mỹ? Vì những hứa hẹn
quyền lực hay âm mưu chính trị nào khiến họ trở thành như vậy?
Bùi Kiến Thành: Do
những ông tướng không nghiên cứu tình hình đất nước, do không hiểu lý tưởng,
không hiểu được chính nghĩa như thế nào mà đi theo lời của nước ngoài để mà sát
hại một tổng thống, tưởng mình làm được cái gì nhưng cuối cùng cũng đầu hàng
cộng sản mà thôi chứ làm được gì đâu.
Cái tội của những anh đảo
chính Ngô Đình Diệm là tội ngu dốt không biết tình hình kinh tế, tình hình
chính trị, tình hình chiến lược trên thế giới nó như thế nào, họ làm cái việc
tự mình sát hại mình, đi đến chỗ 10 năm sau phải chắp tay đầu hàng cộng sản.
Đấy là cái tội của các anh
làm cho bao nhiêu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa phải chết, đó là tội của các anh
vì các anh không hiểu gì về chính trị, hữu dũng vô mưu, đưa đất nước đến chỗ
suy tàn.
Nếu chúng ta có cơ hội thì
còn thương lượng được giữa miền Bắc với miền Nam, cũng như Tây Đức và Đông Đức
có thể thương lượng với nhau. Chúng ta phải có nội lực có sức mạnh để mà thương
lượng chứ không phải giao đất nước cho ngoại bang, giao cho Mỹ rồi đi đến chỗ
chết.
Đó là tội của những người
tự cho mình giỏi hơn người khác. Không thể nào một dân tộc một đất nước nào giữ
được chính nghĩa của mình bằng cách bước theo những đội quân nước ngoài bắn phá
làng xóm cả. Không thấy cái đó là mất chính nghĩa. Đầu óc các anh ở đâu mà anh
vác súng đi theo người Mỹ vào trong làng xóm bắn giết dân chúng mình, như vậy
là không thể được. Vì không thấy nên anh làm hại cả một thế hệ, làm hại cả một
đất nước.
Mặc Lâm: Nhiều
tài liệu lịch sử nói là chính phủ Ngô Đình Diệm từng có ý định nói chuyện với
miền Bắc, ông có ý kiến gì về những chi tiết này?
Bùi Kiến Thành: Khi
chính phủ Ngô Đình Diệm thấy cái nguy cơ lính Mỹ đổ bộ lên Việt Nam rồi mà
không rút ra được thì chiến tranh sẽ tràn lan, mà chiến tranh khi đã tràn lan
rồi thì dù cho quân đội Mỹ có đánh thẳng tới Hà Nội đi nữa thì chúng ta vẫn
thua như thường tại vì quân đội Trung Quốc nó sẽ vào vì nó không để cho mình
tiến qua biên giới của nó. Vì vậy Miền Bắc sẽ chiến đấu đến cùng để không cho
quân của Trung Quốc qua chiếm đóng Việt Nam.
Vì vậy nhìn về chiến lược
thì hai ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu thấy rõ ràng cái nguy cơ tác hại cho
cả miền Nam và miền Bắc. Hà Nội cũng có những đầu óc thông minh để mà hiểu rõ
sự nguy hiểm khi chiến tranh lan rộng như thế. Đó là đồng thuận về tinh thần là
làm sao phải làm dịu chiến tranh xuống để tránh việc tàn phá đất nước. Giữa Nam
Bắc Việt Nam phải có sự hiểu biết và tìm giải pháp tránh chiến tranh. Muốn làm
việc đó thì Việt Nam phải mạnh, không mạnh thì không nói chuyện được.
Qua sự trung gian của đại
sứ Ấn Độ trong Ủy ban Đình chiến, và Đại sứ Pháp…qua các cuộc đi săn bắn của
ông Nhu trên vùng biên giới hai bên đã có những cuộc chia sẽ, chưa hẳn là
thương thảo nhưng đã liên lạc được với nhau rồi. Khi Mỹ nghe như thế thì họ nói
chính phủ Ngô Đình Diệm phản thùng và nó đưa việc này ra cho mấy ông tướng lãnh
Việt Nam bảo là ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu bán nước cho cộng sản, vì vậy
anh phải lật đổ Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm đi để “cứu nước” không thì họ theo
cộng sản, “bán đứng” các anh cho cộng sản….
Những đầu óc suy yếu của
những anh tướng hữu dũng vô mưu không biết gì cả, nghe như thế lại tưởng rằng
mình là người ái quốc ái quần, lật đổ Ngô Đình Diệm để cứu đất nước khỏi họa
cộng sản.
Tôi đề nghị anh đọc cuốn
sách “Robert Kennedy and His Time” của Arthur Schlesinger Jr. viết, trong đó có
một chương nói về tình hình Việt Nam. (*)
Trong chương đó có viết
Bùi Kiến Thành nói cái gì, Ngô Đình Diệm nói cái gì và Tổng thống Kennedy đã
quyết định cái gì. Rất tiếc rằng Tổng thống Mỹ không thực hiện được. Tháng 9
năm 1963 Tổng thống Kennedy đã quyết định rút quân ra khỏi Việt Nam rồi nhưng
do cuộc bầu cử năm 1964 nên không thể làm được cho nên chờ tới năm 64 sau khi
bầu xong thì sẽ làm, nhưng rất tiếc vận hạn của nước ta và nước Mỹ là Kennedy
bị bắn chết, Ngô Đình Diệm bị lật đổ Việt Nam đi vào cuộc chiến tranh tàn khốc
do sự thiếu hiểu biết của một số người nông cạn của phía Mỹ cũng như Việt Nam.
Mặc Lâm: Xin cám
ơn ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét